tổng thống cưng chiều vật nhỏ đáng yêu
Chương 6: Khẩu khí thật không nhỏ. 2020-01-14 15:44:41. Chương 18: Muốn chết, tôi tiễn cô một đoạn Bạn đang đọc bộ truyện Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ của Bạo Mễ Hoa tại Truyenonline123.net . Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ. Bộ truyện Yêu Sâu
Tải Ebook Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu - An Chỉ Manh Tới chương 417 Epub, Prc/Mobi, Pdf. Giới thiệu Ebook: Tác giả: An Chỉ Manh Thể loại: Ngôn. Download Ebook Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu - An Chỉ Manh Tới chương 417:
Truyện Cha Tổng Thống Của Cục Cưng Sinh Đôi - Tác giả: Thiến Hề; Chương 5: Hành Hạ Muốn Chết; Chương 2: Hai Đứa Trẻ Song Sinh Đáng Yêu; Chương 1: Yến tiệc sắp bắt đầu; Chương 3: Lễ Vật Trân Quý; Chương 4: Bị Bắt Cóc rồi?
Tổng Tài Ác Ma Cưng Chiều Vợ Yêu - Chương 12: Lợi thế: "Tầng mười tám? Chẳng lẽ là mười tám tầng địa ngục rồi tầng trêи cùng là nơi lưu đày thảm nhất sao?".Không suy luận thì thôi chứ một khi đã suy luận rồi thì cô chỉ muốn chạy nhanh về nhà mình. Thật quá đáng sợ, ch
Chàng ngốc đáng yêu: Cách gọi yêu thương dành cho người yêu của bạn. Cowboy: Nghĩa là chàng trai núi rừng. Baby boy: Chàng trai bé nhỏ. Ck iu: Chồng yêu. Ahihi đồ ngốc: Biệt danh theo trend. Anh bạn đời: Ý muốn gắn bó với anh ấy suốt cả cuộc đời này. Anh iu: Một biệt danh đơn giản nhưng đầy ý nghĩa. I u chồng nhất: Nghĩa là yêu chồng nhất.
Site De Rencontre Quebecois Pour Ado. "Trong tim em đều tràn đầy Cận Tư Hàn, em sẽ không bỏ qua bất kỳ lý do gì độc chiếm Cận Tư Hàn, nếu như anh thật thành người què, như vậy sẽ ít đi rất nhiều tình địch, em sẽ độc chiếm Cận Tư Hàn, ở trong tầm tay, âu da!" Cô cười híp mắt, có chút đắc ý. "Đần độn." Cận Tư Hàn cười, đúng vậy, cô là An Chỉ Manh. Cô yêu anh như anh yêu cô, thâm trầm, khắc cốt. bên ngoài phòng bệnh bởi vì tổng thống đến, lật trời. "Oa, tôi nói cho chị nghe, tổng thống cũng ở phòng bệnh này! Siêu cấp đẹp trai!" "Đúng đúng đúng, quả thực đẹp đến không thể tả!" "Âu Âu Âu! em muốn sinh con cho anh!" ... An Chỉ Manh vừa ra khỏi phòng bệnh nghe thấy mấy y tá đang hưng phấn nghị luận, quả nhiên, Cận Tư Hàn, cũng là có thể chiêu lạn đào hoa. An Chỉ Manh lạnh lùng nhìn cô y tá hưng phấn, lập tức, điện thoại cho viện trưởng bệnh viện. "Viện trưởng." "cô là ai?" "Tôi là An Chỉ Manh." "vâng, An tiểu thư có dặn dò gì?" "Đem giường bệnh của tôi chuyển đến trong phòng bệnh của Cận Tư Hàn, tôi mặc kệ ông dùng phương pháp gì, có biện pháp nào không, lúc trời tối tôi muốn nhìn thấy hiệu quả." An Chỉ Manh cúp điện thoại, cười lạnh vài tiếng, sinh con sao? A a a a. "Manh Manh?" Cận Tư Hàn tỉnh lại liền thấy gian phòng của mình thêm một cái giường, An Chỉ Manh đang ngồi đó, nhe răng trợn mắt với anh. "anh xem, em tới rồi." An Chỉ Manh cười hì hì một tiếng, bổ nhào vào trong ngực anh. "Manh Manh " Cận Tư Hàn sờ mái tóc dài mềm mại của An Chỉ Manh, hơi nhíu lông mày, ánh mắt không tự chủ được dời xuống, rơi vào thương tổn trên đùi của mình không cách nào đứng thẳng, than thở một tiếng "bây giờ anh thế này, nửa tàn phế, em có ghét bỏ không?" An Chỉ Manh khó chịu cong miệng lên " ghét bỏ? Làm sao lại ghét bỏ?" Nói xong ôm lấy anh, chậm rãi xoay người, dựa đầu vào lồng ngực mạnh mẽ, kiên định lắc đầu, cười trêu ghẹo "Như vậy thật tốt! không có người tranh cùng em rồi!" Sờ lấy khuôn mặt non mềm trong ngực, trong lòng vạn phần nhu tình. Có thể gặp em, thật sự là anh có phúc ba đời. "Cốc cốc " Hai người đang vuốt ve an ủi nhau, cô y tá nhỏ mặt ngượng ngùng đẩy xe hộ lý đi tới. "Tổng thống đại nhân, ngài nên thay thuốc rồi." Cô y tá nhỏ mặt đỏ hồng hồng, rón rén cầm thuốc đi tới. "Ừm, đến đây, tôi giúp cô." An Chỉ Manh cười cười, bản thân tránh ra, tránh ra bên cạnh để cô y tá nhỏ thay thuốc. tay cô y tá nhỏ tiếp xúc băng vải, trong lúc lơ đãng ánh mắt thoáng nhìn gương mặt tuấn tú của Cận Tư Hàn, nhất thời run tay, mặt đỏ như Tôm Hùm. Đây chính là tổng thống đại nhân trong truyền thuyết, nghe nói lần này sở dĩ thụ thương cũng là bởi vì tại khu cứu nạn, trời ạ, lại phụ trách trai đẹp, sắp mê chết người rồi! "Y tá, cô vẫn khỏe chứ?" An Chỉ Manh luồn tay vào trong tóc Cận Tư Hàn, cẩn thận vuốt nhẹ, có chút bất mãn chu môi " làm sao mặt hồng như vậy?" Cận Tư Hàn nắm bàn tay nhỏ của cô, nhếch môi cười khẽ, không nói gì. bộ dáng Manh Manh ăn dấm, đáng yêu chết rồi, để cho người ta nhịn không được muốn ăn tươi nuốt sống. "A? Không có việc gì không có việc gì." Cô y tá nhỏ lúc này mới hồi hồn, áy náy cười cười với Cận Tư Hàn. "Tốt rồi." Cô y tá nhỏ thu thập xong tâm tư, rất mau làm xong việc rồi. Trước khi đi thu những hộp thuốc này, Nhìn thấy dáng vẻ Cận Tư Hàn cùng An Chỉ Manh anh anh em em, không nhẫn được vẫn lên tiếng nhắc nhở "cái kia, mấy ngày nay thụ thương, phải tránh chuyện phòng the khục khục..." Lời vừa nói ra, lập tức An Chỉ Manh đỏ mặt, thoáng nhìn Cận Tư Hàn cười rạng rỡ, không khỏi hung ác vặn cánh tay người này một cái. "đau...." Cận Tư Hàn hít một hơi khí lạnh.
Duỗi ra ngón tay rõ ràng khớp xương, bóp đôi má hơi hơi mượt mà. Mềm nhũn, cảm giác mới mẻ làm anh hiếu kỳ xoa nhẹ vài xong một bên, tại nhéo một bên tình chơi đùa vui vẻ, lúc này tổng thống đại nhân mới bước đôi chân dài ra khỏi vừa đi, cô gái ngủ say trên giường. Trong nháy mắt mở hai mắt ra, ánh mắt trong ra một hơi dài, vừa rồi cô vờ ngủ đều sớm nghẹn chết chính mình rồi. Sợ đến mức sắp bị bệnh tim, rất sợ tên biến thái kia sơ ý một chút sẽ bóp chết ba bước đi đến trước gương, nhìn hai gò má đỏ bừng trong gương, thở dài một hơi thật sâu." tổng thống biến thái, ra tay thật nặng."bắp đùi trắng nõn cũng đỏ lên một mảng lớn, vết thương trên người cũng chưa có xử lý cho một vòng khắp gian phòng, cũng không tìm được thuốc đỏ gì đó xử lý vết đắc dĩ mắt nhìn vết máu đỏ thẩm trên áo choàng trắng."Được rồi, chảy một chút máu cũng sẽ không chết! Không trốn chạy nữa, thật sẽ bị tổng thống biến thái này bóp chết rồi."Hai tay chống cằm, đôi mắt to tròn xoay nay chạy trốn, khẳng định anh có phòng bị rồi. Ngày mai càng trốn không thoát, nghĩ đến ngày mai phải đối mặt với anh, đáy lòng bắt đầu run rẩy, bực bội muốn hủy đi tất yếu ngã vào trên giường, lăn qua lộn lại."A... Thiên lôi đánh chết tôi đi, phải chi thời gian đảo ngược lại!"Nếu như thời gian quay lại, đánh chết cô cũng sẽ không tiện tay nhặt tờ giấy giường lăn lộn rất lâu, không tìm được biện pháp, người dần dần chìm vào giấc thứ hai, An Chỉ Manh bị đói tỉnh hôm qua chỉ ăn một miếng bánh mì, bây giờ bụng đói kêu vang từ cái bụng đói lép kẹp kháng nghị, mặc đồ ngủ mang dép lê, mang đôi mắt buồn ngủ mơ hồ theo mùi thơm đi vào đại sảnh lầu một khắc gặp lại thức ăn thơm ngào ngạt, con mắt sáng lên trong nháy bàn lớn có trứng gà, còn có canh thịt thơm ngào bữa sáng thế mà còn có bò bít tết, trong mắt tất cả đều là với người theo chủ nghĩa ăn thịt đói bụng mấy ngày mà nói, cô không có lập tức nhào tới, cũng là sợ người nào đó trên bàn cơm bóp chết mình."Ha ha... Tổng thống đại nhân, buổi sáng tốt lành!" Liếm môi trưng ra nụ cười ngọt ngào nhất, cười đến mặt đều cứng mà người đàn ông trước mắt vẫn chậm rãi ăn, không có phản ứng chút nào ý tứ của cô."Ha ha... Tổng thống đại nhân, tôi ăn điểm tâm đây."Cầm khăn ăn lau qua môi mỏng, lúc này mới ôm ngực nhìn cô."Muốn ăn sao!""Ha ha... Một mình ngài cũng không ăn hết, nếu ngài không ngại..."Cận Tư Hàn trực tiếp mạnh mẽ cắt ngang cô."Tôi để ý, tôi ăn không hết còn có người hầu của tôi.""Tổng thống đại nhân, không đến mức ngài muốn bỏ tôi đói chết đi!" Trước mắt bay mùi đồ ăn, đơn giản dẫn cô phạm tội."Đói một ngày, không chết được." Mày kiếm chau lên, gặp ánh mắt cô đầy tức giận, khóe miệng lại dấy lên nụ cười ngọt ngươi không nhúc nhích nhìn chằm chằm đồ ăn, yếu hầu trên dưới nhấp nhô, một dáng vẻ sói đói, ngược lại làm cho bữa sáng của anh ăn tốt hơn nhiều."Muốn ăn sao?""Ừm, ân..." An Chỉ Manh cuống cuồng gật đầu, rất sợ anh một giây sau lại lật lọng."Muốn ăn, nịnh tôi!" Mắt đen đánh giá cô, ngược lại anh muốn xem thử xem thân thể cô nho nhỏ, tiếp nhận bao nhiêu tức giận, sẽ bùng nọt? Nhìn một chút người đàn ông trước mắt tuấn mỹ phi phàm, nhìn lại đồ ăn trước mắt câu người, rất xoắn nhã đứng dậy, người hầu lập tức tiến lên đẩy cái ghế ra."Cô đã không nguyện ý, vậy tôi không miễn cưỡng rồi."
Nam Giáp và Nam Ất lại nhìn nhau thật sâu, nhìn đến cô gái một phút trước quần áo còn chỉnh tại nhìn lại, chật vật không chịu nổi, quần áo vỡ vụn, dường như trong hơi thở còn có mùi máu tươi nhàn trong ánh mắt giao nhau đều rút ra một điều."Đắc tội tổng thống, thật đáng sợ "Anh ta sẽ không để cô chết ngay, mà sẽ để cho cô còn chút hơi thở tàn, sống không bằng họ lần nữa bội phục, cô gái kia đến giờ vẫn không biết mình bị chơi, còn mở miệng mắng nhiên người không biết, không sợ a!Hai người nhàn nhã đi theo phía sau, An Chỉ Manh vắt chân lên cổ mà chạy, đúng là cực khổ cá sấu vẫn đuổi theo sau, bức An Chỉ Manh muốn điên không phía đen như mực, nhìn đồ vật đều rất mơ hồ. Trốn thoát còn không kịp chứ đừng nói dựa vào cảm giác mà phán đoán."Phốc đông..." Lại một lần nữa vô tình ngã nhào trên càng thêm xui xẻo ngậm đầy miệng bùn, còn chưa kịp phun hết bùn ra, chân liền có cảm giác lạnh bị dọa cho sợ, lập tức bật dậy, vắt chân lên cổ mà chạy, vừa chạy miệng vừa phun ra bùn. CŨng không quan tâm đến chuyện có nôn lên thân mình hay không nữa cá sấu đuổi theo hơn nửa giờ, mặc cho cô kêu khản cả giọng cũng không ai xuất hiện tại còn chưa phát hiện ra mình bị người ta đùa giỡn thì đúng là quá ngốc rồi. Nhưng vì cái mạng nhỏ của mình, cô cũng không thèm đếm xỉa đến điều đó."Cứu mạng a... Cứu mạng a... Tổng thống đại nhân, ngài anh tuấn tiêu sái, tuấn mỹ bất phàm, tính khí ôn hòa, bao dung độ lượng, nhất định sẽ tha thứ cho thiếu nữ ngây thơ như tôi đã vô tình mạo phạm...""Tổng thống đại nhân, tôi sai rồi, tôi sai rồi... Cứu mạng a... Chỉ cần ngài cứu tôi, ngài kêu tôi làm gì tôi cũng đều nguyện ý, tôi đều nguyện ý... Cứu mạng a...""Thật sao?"Thanh âm nhàn nhạt của Cận Tư Hàn lúc này mới vang cảm động phátkhóc, cuống cuồng gật đầu."Thật, tôi cái gì cũng đều nguyện ý, chỉ cần ngài cứu tôi, a..." Đàn cá sấu đằng sau vẫn đuổi theo không có dấu hiệu dừng cô không biết cụ thể, nhưng cô cũng biết chắc anh chính là nguyên nhân. Cô nhớ trước kia có nghe nói qua cá sấu được nuôi dưỡng tại nhà sẽ nghe lời chủ nhân của chúng, không ngờ lại là Tư Hàn nhìn thoáng qua người nào đó khóc lóc chật vật đến không chịu nổi nữa, nghĩ cũng đến lúc cho cô nghỉ ngơi một chút chết rồi, vậy đương nhiên sẽ không thể tìm lại tờ giấy cô liều mạng chạy, ngữ khí càng chậm rãi."Này – tờ - giấy, ở đâu!""Tôi nói, tôi nói, chỉ cần ngài kêu sủng vật của ngài lui đi, tôi đều nói." Giờ phút này, cô không còn lo chuyện chính mình đã ném tờ giấy kia đi, làm sao để rời khỏi đám cá sâu này mới là quan trọng nhất. "Vừa rồi hình như tôi nghe thấy ai đó gọi tôi là lão già đáng chết, tên biến thái, bệnh thần kinh." Con ngươi lãnh đạm liếc cô một chút, nhưng cái liếc mắt này lại khiến cô giật Chỉ Manh cố dặn ra nụ cười cứng ngắc, trong lòng đã khóc thành biển."Ngài nghe lầm rồi, ngài tuyệt đối là nghe lầm rồi. Ngài còn trẻ như vậy, sao có thể là lão già chứ? Ai nói ngài già, kẻ đó hẳn là mù mãn tính rồi."Anh có chút đồng thuận gật đầu. "Ừm, người đó đúng là mù rồi." Cô gái này trình độ nói dối không chớp mắt sớm đã dày công tôi luyện rồi, không hề phải là nói lạnh lẽo, cô biết anh tuyệt đối là cố ý. Cái tên biến thái chết tiệt này, đúng là không ghi thù bình thường..CÔ giương hai mắt đẫm lệ nhìn anh."Tổng thống đại nhân, ngài... Ngài có thể kêu sủng vật của ngài về ngủ không? Hiện tại trời đã trễ thế này, ngủ sớm dậy sớm thân thể tốt."
tổng thống cưng chiều vật nhỏ đáng yêu